Câu hỏi

02/10/2024 39

“Hoa Quả Sơn” và “Thủy Liêm Động” trong những câu sau có phải là điển cố không? Nêu tác dụng của việc sử dụng hai “địa danh” đó.

Cân nhắc kĩ, ông tính đi men chân núi đá vôi sang rừng rừng dâu da săn khỉ. Chắc ăn hơn mà đỡ tốn sức. Đây là Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm Động của thung lũng này. Ở rừng dâu da, khỉ có hàng bầy.

(Nguyễn Huy Thiệp, Muối của rừng)

Gợi ý: “Hoa Quả Sơn” và “Thủy Liêm Động” là những địa danh xuất hiện trong tác phẩm Tây du kí (Trung Quốc); kết nối với nội dung của Tây du kí để hình dung về khung cảnh của Hoa Quả Sơn và Thủy Liêm Động. Diễn đạt lại ý của câu thứ ba mà không dùng các địa danh này.

Danh mục liên quan

  • Trắc Nghiệm Ngữ Văn 12
  • Lời giải của Vua Trắc Nghiệm

    – Hoa Quả Sơn và Thủy Liêm Động là điển cố, chúng là những địa danh nổi tiếng trong tác phẩm Tây Du Kí của Ngô Thừa Ân, nơi sinh sống của Tôn Ngộ Không, vị vua của loài khỉ. Trong ngữ cảnh này, hai địa danh này được sử dụng để gợi lên hình ảnh một ngọn núi hoang sơ, hiểm trở, nơi có nhiều khỉ sinh sống, tạo sự liên tưởng đến không gian quen thuộc từ tác phẩm.

    – Tác dụng của việc sử dụng điển cố này:

    + Tăng tính gợi tả và biểu cảm: Việc sử dụng “Hoa Quả Sơn” và “Thủy Liêm Động” giúp người đọc dễ dàng hình dung ra một khung cảnh núi rừng hoang dã, nơi đầy khỉ, tương tự với hình ảnh trong Tây Du Kí.

    + Kích thích sự liên tưởng: Những địa danh này khơi dậy trí tưởng tượng của độc giả, tạo ra một sự liên kết với thế giới cổ điển của Tây Du Kí, làm cho câu văn trở nên phong phú hơn về mặt nội dung và ý nghĩa.

    + Tạo sắc thái văn chương đặc biệt: Tác giả sử dụng điển cố để làm nổi bật sự tinh tế trong ngôn từ, đồng thời tạo ra cảm giác thân thuộc nhưng không kém phần sáng tạo trong cách miêu tả khung cảnh tự nhiên.

    – Diễn đạt lại câu thứ ba không dùng điển cố:

    “Đây là một vùng núi hoang vu, nơi bầy khỉ sống đông đúc trong các khu rừng dâu da của thung lũng này.”

    Câu hỏi liên quan

    Dựa vào việc tìm hiểu các cước chú trong văn bản Đền thiêng cửa bể, hãy xác định các điển cố trong đoạn trích sau:

    Trộm nghĩ dời củi khỏi bếp tranh, để phòng cháy trước khi chưa cháy, dùng dâu ràng cửa tổ để ngừa mưa trước lúc chưa mưa. Dân tình dễ chìm đắm vào sự yên vui, còn thế vận khó lòng giữ được luôn bình trị […]. Thần là kẻ thiếp hèn mọn, tên tự Bích Châu, lúc nhỏ sinh ở bồng môn, khi lớn được hầu nơi tiêu thất […].

    Xin bày tỏ mười điều băn khoăn tấc dạ:

    Một là, năng giữ cỗi gốc của nước, trừ hà bạo thì lòng người yên vui.

    Hai là, giữ phép xưa bỏ phiên nhiều thì kỉ cương không rối.

    Ba là, nén kẻ quyền thần, để ngăn ngừa chính sự mọt nát.

    Bốn là, thải bớt kẻ nhũng lạm để trừ tệ khoét đục của dân.

    Năm là, xin cổ động Nho phong, khiến cho đuốc lửa cùng ánh mặt trời soi sáng.

    Sáu là, mở đường cho người nói thẳng, để cho cánh cửa của lòng thành cùng với đường can gián đều mở toang.

    Bảy là, cách kén quân, nên chú trọng vào dũng lực hơn là cao lớn.

    Tám là, chọn tướng nên cầu người thao lược mà không căn cứ vào thế gia.

    Chín là, khí giới quý hồ bền sắc, không chuộng văn hoa.

    Mười là, trận pháp cốt cho tề chỉnh, cần chi điệu múa.

    Mười điều kể trên rất là thiết thực, phơi bày tấm lòng trung, mong được bề trên soi xét. Hay tất làm, dở tất bỏ, vua nghĩ đến chăng! Nước được trị, dân được yên, thiếp mong lắm vậy!

    Gợi ý: Tìm đoạn trích ở tr. 95; theo dõi những cước chú có liền quan để nhận diện được các điển cố. (Điển cổ có thể được tác giả sử dụng dưới hình thức nhân danh, địa danh.)

     

    × sticky