Câu hỏi
14/10/2024 34Một vài nét về nghệ thuật tự sự của Nam Cao trong truyện ngắn Đời thừa
Câu hỏi thuộc đề thi
Danh mục liên quan
Lời giải của Vua Trắc Nghiệm
1. Giới thiệu tác phẩm và phương diện nghệ thuật được phân tích:
– Đời thừa là một trong những truyện ngắn nổi bật của Nam Cao, thuộc mảng đề tài về người trí thức. Tác phẩm đánh dấu sự chín muồi trong tư tưởng nghệ thuật của nhà văn.
– Đặc điểm nghệ thuật nổi bật của truyện ngắn này là cách kể chuyện đặc sắc, giúp Nam Cao thể hiện sâu sắc chủ đề tác phẩm.
2. Cách Nam Cao kiến tạo cốt truyện:
– Nhân vật trung tâm trong Đời thừa là Hộ, một nhà văn mang đầy mâu thuẫn và bi kịch trong cuộc sống.
– Truyện không tuân theo trình tự thời gian thông thường. Câu chuyện chủ yếu diễn ra từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau, xoay quanh sự kiện nhà văn Hộ say rượu, thể hiện những giằng xé nội tâm của nhân vật.
3. Người kể chuyện và điểm nhìn trong truyện:
– Ngôi kể: truyện được kể từ ngôi thứ ba.
– Điểm nhìn: tác giả sử dụng điểm nhìn bên trong, tập trung vào ý thức và suy nghĩ của nhân vật Hộ hơn là miêu tả sự việc từ bên ngoài.
4. Vai trò của ngôi kể, điểm nhìn và lời trần thuật trong việc khắc họa nhân vật:
– Ngôi kể: Người kể chuyện toàn tri, có khả năng nắm bắt toàn bộ các diễn biến hành động và tâm trạng của nhân vật.
– Điểm nhìn: giúp khắc họa sâu sắc nội tâm, cảm xúc và suy nghĩ của nhân vật Hộ, từ đó người đọc có cái nhìn thấu đáo về những mâu thuẫn bên trong con người anh.
– Lời trần thuật: miêu tả những hành động, suy nghĩ và tâm trạng của nhân vật một cách sinh động và sâu sắc.
5. Mối liên hệ giữa người kể chuyện và tác giả Nam Cao: Người kể chuyện trong Đời thừa không chỉ thay mặt Nam Cao để thuật lại câu chuyện mà còn là phương tiện để Nam Cao bộc lộ mối quan tâm sâu sắc nhất của mình: vấn đề nhân cách con người. Nhà văn sử dụng người kể chuyện như một công cụ để “đau đáu nhìn vào cái nhân cách” và “săn đuổi chính mình” cũng như khám phá bản chất nhân cách của con người nói chung.
6. Đánh giá giá trị của tác phẩm: Đời thừa không chỉ là một truyện ngắn giàu tính phê phán, mà còn mang tính nhân văn sâu sắc, thể hiện sự đồng cảm với bi kịch của người trí thức trong xã hội đương thời, đồng thời phê phán những mâu thuẫn và nghịch lý trong cuộc sống.