Câu hỏi
02/10/2024 50Nhận xét về tác dụng của việc dùng điển cố trong đoạn văn sau:
Thiếp là cung nhân đời Trân Duệ Tông, không bị chim đắm ở bến Đố Phụ và cũng không bị nước cuốn ở Tiêm Đài, chỉ là hồng nhan bạc phận, chiếc bóng một mình, phiêu lưu vào trong tay yêu quái. Từ khi về nơi thuỷ quốc, ở lẫn với loài hôi tanh, xấu hổ làm vợ họ Trương, bi luỵ làm tù nước Sở, ngậm sầu như biển, coi ngày bằng năm, giận thân không thế hoá ra hồn tinh vệ, chỉ đau lòng mà thốt ra phú Li tao. May sao ngày nay gặp đức Thánh hoàng, dám xin cả gan tâu bày, mong được ra tay tế độ, vớt kẻ trầm luân, để cho tiện thiếp lại được trông thấy ánh sáng mặt trời. Đó là ân lớn của bệ hạ tái tạo vậy.
(Đoàn Thị Điểm, Đền thiêng cửa bể, Ngô Lập Chi dịch)
Gợi ý: Tương tự như bài tập 1, trước hết, cần nhận diện được các điển cố xuất hiện trong đoạn văn. Thử diễn đạt lại nội dung đoạn văn theo cách không dùng các điển cố. Cần so sánh đoạn văn vừa viết với đoạn văn “gốc” để rút ra những nhận xét cần thiết theo yêu cầu của bài tập.
Câu hỏi thuộc đề thi
Danh mục liên quan
Lời giải của Vua Trắc Nghiệm
Tác dụng của sử dụng điển cố trong đoạn văn:
– Tăng tính biểu cảm: Việc dùng điển cố giúp khắc họa sâu sắc hơn nỗi đau và bi kịch của nhân vật. Những câu chuyện cổ điển liên quan đến những nhân vật đau khổ trong lịch sử làm nổi bật sự đau đớn mà nhân vật trải qua, tăng tính cảm động và đồng cảm cho người đọc.
– Tăng tính thuyết phục: Sử dụng các điển cố làm lời kể của nhân vật trở nên sâu sắc và uy tín hơn, khi chúng liên hệ đến những sự kiện và câu chuyện quen thuộc, tạo bằng chứng lịch sử cho cảm xúc và lập luận của nhân vật.
– Thể hiện ý đồ của tác giả: Tác giả mượn những câu chuyện điển cố để làm nổi bật câu chuyện của nhân vật trong bối cảnh của thời đại. Điều này giúp nhấn mạnh ý đồ nghệ thuật và triết lý mà tác giả muốn truyền tải, không chỉ là nỗi khổ của một cá nhân, mà là sự tương đồng với nhiều số phận khác trong lịch sử.