Câu hỏi
03/10/2024 42Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích một chi tiết hài hước trong đoạn trích Giấu của
Câu hỏi thuộc đề thi
Danh mục liên quan
Lời giải của Vua Trắc Nghiệm
Mẫu 1: Phân tích một chi tiết hài hước trong đoạn trích Giấu của.
Đoạn trích Giấu của là một vở hài kịch tiêu biểu của nhà văn Lộng Chương. Chi tiết hài hước xuất hiện xuyên suốt tác phẩm, góp phần tạo nên tiếng cười vui nhộn và châm biếm sâu cay đối với xã hội miền Bắc trong những năm 60, thế kỉ XX, được thể hiện qua những lời đối thoại gây cười của nhân vật. Trong lúc tìm nơi để giấu của cải, ở hai nhân vật có những lời thoại: Bây giờ giấu của cải ở đâu?; Hay là giấu trong nồi canh?; Không được, bà Phán có thể ăn hết! Vậy giấu trong chăn bông?;Vậy… Giấu trong quần áo?Được! Cứ giấu trong quần áo! Những lời thoại hài hước giúp cho tác phẩm thêm sinh động và hấp dẫn, đó là một điểm sáng góp phần làm nên thành công của tác phẩm. Nó châm biếm những thói hư tật xấu của xã hội đồng thời thể hiện tính cách dí dỏm, hóm hỉnh của tác giả. Điều này tạo bầu không khí vui nhộn, giúp giảm bớt căng thẳng, mang đến tiếng cười sảng khoái, giúp người đọc giải trí. Châm biếm sâu cay hơi bày bản chất tham lam, hèn nhát, thiếu bản lĩnh của tầng lớp quan lại. Qua đó thể hiện tài năng của tác giả với khả năng xây dựng nhân vật hài hước, sinh động, khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế, châm biếm sâu cay. Lời thoại hài hước là một yếu tố quan trọng góp phần làm nên thành công của tác phẩm Giấu của.
Mẫu 2: Phân tích một chi tiết hài hước trong đoạn trích Giấu của.
Tác phẩm “Giấu của” của nhà văn Lộng Chương, được xuất bản vào năm 1942, là một truyện ngắn tiêu biểu của ông. Lộng Chương, người được biết đến như là “bậc thầy của truyện ngắn hài hước”, đã sử dụng chi tiết hài hước một cách xuất sắc để châm biếm và phản ánh sâu sắc về xã hội thực dân nửa phong kiến. Trong đó, nhân vật Chánh Lãnh được mô tả như một kẻ sợ ma, tham lam và hèn nhát, trong khi nhân vật Quan Trưởng lại là một kẻ ranh mãnh, lợi dụng tình huống để lừa gạt. Các tình huống éo le, bất ngờ và trớ trêu được tạo ra để làm nổi bật sự hài hước và châm biếm trong tác phẩm. Sử dụng từ ngữ miêu tả sự sợ hãi và châm biếm, Lộng Chương tạo ra một không khí vui nhộn, giúp giảm căng thẳng và tạo sự thư giãn cho độc giả. Tính trào phúng và sâu cay trong cách diễn đạt cũng giúp phản ánh bản chất tham lam và bất công của xã hội thực dân. Tóm lại, chi tiết hài hước không chỉ làm tăng thêm sự sinh động và giá trị của tác phẩm mà còn phản ánh một cách sắc bén về xã hội và con người.
Mẫu 3: Phân tích một chi tiết hài hước trong đoạn trích Giấu của.
Tác phẩm: “Giấu của” là một truyện ngắn tiêu biểu của nhà văn Lộng Chương, được xuất bản năm 1942. Lộng Chương (1910 – 1986) là một nhà văn, nhà báo nổi tiếng của Việt Nam, được mệnh danh là “bậc thầy của truyện ngắn hài hước”. Chi tiết hài hước xuất hiện xuyên suốt tác phẩm, góp phần tạo nên tiếng cười vui nhộn khi những người dân chưa rõ về chính sách nhà nước. Ông bà Đại Cát lọ mọ đi giấu của và tạo ra những tình huống oái oăm. Việc ông bà Đại Cát giấu của một cách cẩn thận, đề phòng mọi người xung quanh cũng thể hiện sự mỉa mai về bản chất ích kỷ, tham lam của họ. Họ sợ hãi bị người khác cướp đoạt tài sản, nên luôn đề phòng và cảnh giác. Chi tiết này cũng cho thấy sự thiếu hiểu biết, tham lam của ông bà Đại Cát trước nhà nước. Chi tiết ông bà Đại Cát giấu của gây nên tiếng cười trong đoạn trích cùng tên” là một chi tiết nghệ thuật tinh tế và hiệu quả. Nó góp phần thể hiện nên hiện thực đất nước những năm đầu xây dựng tổ quốc, đồng thời tạo nên tình huống hài hước, thú vị cho tác phẩm.
Mẫu 4: Phân tích một chi tiết hài hước trong đoạn trích Giấu của.
Tác phẩm “Giấu của” của nhà văn Lộng Chương, ra mắt lần đầu vào năm 1942, là một truyện ngắn tiêu biểu thể hiện rõ tài năng và phong cách độc đáo của ông. Lộng Chương, thường được tôn vinh là “bậc thầy của truyện ngắn hài hước”, đã khéo léo sử dụng yếu tố hài hước để châm biếm và phản ánh sâu sắc về xã hội thực dân nửa phong kiến đương thời. Trong truyện, nhân vật Chánh Lãnh được khắc họa là một kẻ sợ ma, tham lam và hèn nhát. Đối lập với Chánh Lãnh là nhân vật Quan Trưởng, một kẻ ranh mãnh và xảo quyệt, biết cách lợi dụng tình huống để lừa gạt người khác. Những tình huống éo le, bất ngờ và trớ trêu trong câu chuyện không chỉ tạo nên tiếng cười mà còn làm nổi bật tính châm biếm và sự mỉa mai đối với những thói hư tật xấu của con người trong xã hội thực dân. Lộng Chương sử dụng ngôn từ miêu tả đầy sống động và châm biếm, tạo ra một bầu không khí vui nhộn, giúp độc giả vừa giải trí vừa suy ngẫm. Ông đã tài tình trong việc khai thác nỗi sợ hãi và lòng tham của nhân vật để tạo nên những tình huống hài hước nhưng đầy ý nghĩa. Sự trào phúng và sâu cay trong cách diễn đạt của ông cũng giúp lột tả rõ nét bản chất tham lam và bất công của xã hội thời bấy giờ. Tóm lại, chi tiết hài hước trong “Giấu của” không chỉ tăng thêm sức hấp dẫn và giá trị nghệ thuật cho tác phẩm mà còn là một phương tiện sắc bén để Lộng Chương phản ánh hiện thực xã hội và con người. Qua đó, độc giả không chỉ tìm thấy niềm vui mà còn nhận ra những bài học sâu sắc về đạo đức và nhân sinh.
Mẫu 5: Phân tích một chi tiết hài hước trong đoạn trích Giấu của.
Nhà văn Lộng Chương đã thành công trong việc tạo nhưng lên những tiếng cười châm biến trong đoạn tác phẩm kịch Quẫn, đặc biệt là trong đoạn trích Giấu của. Vở kịch hiện bắt đầu bằng hoàn cảnh ông bà Đại Cát đang lo lắng tìm chỗ giấu của cải để đề phòng khi có biến. Và có những hành động ngớ ngẩn ông bà Đại Cát loay hoay tìm chỗ giấu của cải. Họ giấu vàng trong nồi canh, giấu bạc trong chăn bông, giấu tiền trong quần áo. Ngoài ra cũng có thủ pháp gây cười trong đoạn trích: sử dụng lối chơi chữ: Có của thì giấu, không của thì… Cũng giấu; Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài; Giấu của trong nhà, ra ngõ thì… Hết; Giấu của một đời, rồi cũng… Tiêu một đời; Của cải như nước chảy, mây trôi… Có hôm đầy nhà, có hôm… Vơi đi một nửa; Giấu của để làm gì? Để… Cho người khác tiêu!; Của cải như nước chảy, mây trôi… Có hôm đầy nhà, có hôm… Vơi đi một nửa. Vậy nên, cứ… Tiêu pha cho hết!; Cụ cố tổ nhà ta… Giấu vàng trong… Cái gối; Có người giấu vàng trong… Cái hố xí; Giấu của để làm gì? Để… Cho con cháu đánh nhau! Đó là những lời nói ngộ nghĩnh thể hiện sự lúng túng, lo lắng của mình. Thông qua đó cũng truyền tải nội dung về sự phù phiếm của việc tích trữ của cải và tầm quan trọng của việc sống vui vẻ, thanh thản.